风入松 读阮媚川慈晖馆遗集 书后

(宋代)安道

青鸾飞杳隔遥峰。玉镜已成空。红颜花命无多艳,怕支持、廿四番风。

慧福堪怜草草,幽昙忒煞匆匆。

十年侬亦寄萍踪。陈迹感泥鸿。伤春接著悲秋病,尽消磨、岁月愁中。

遥忆庾公亭畔,谁人石倚玲珑。

《风入松 读阮媚川《慈晖馆遗集》,书后》拼音标注

fēng rù sōng dú ruǎn mèi chuān 《 cí hūi guǎn yí jí 》,shū hòu
qīng luán fēi yǎo gé yáo fēng。
yù jìng yǐ chéng kōng。
hóng yán huā mìng wú duō yàn,
pà zhī chí 、 niàn sì fān fēng。
hùi fú kān lián cǎo cǎo,
yōu tán tè shā cōng cōng。
shí nián nóng yì jì píng zōng。
chén jī gǎn ní hóng。
shāng chūn jiē zhù bēi qīu bìng,
jǐn xiāo mó 、 sùi yuè chóu zhōng。
yáo yì yǔ gōng tíng pàn,
shúi rén shí yǐ líng lóng。