庆春泽 题赵笛楼玉扇吟

(宋代)安道

紫玉烟销,泥金字冷,酿成恨海难添。鸳镜尘封,谁知一霎因缘。

当时语谶而今悟,羡逋翁、眷属长妍。最堪怜,廿四番风,吹损年华。

数声铁笛残梅落,痛香飘粉断,花忏生前。短梦惺忪,断肠怎忍重泉。

痴情侬亦工愁病,似春蚕、到宛缠绵。尽流连,泪湿衫襟,月浸阑干。

《庆春泽 题赵笛楼玉扇吟》拼音标注

qìng chūn zé tí zhào dí lóu yù shàn yín
zǐ yù yān xiāo,
ní jīn zì lěng,
niàng chéng hèn hǎi nán tiān。
yuān jìng chén fēng,
shúi zhī yī shà yīn yuán。
dāng shí yǔ chèn ér jīn wù,
xiàn bū wēng 、 juàn shǔ cháng yán。
zùi kān lián,
niàn sì fān fēng,
chūi sǔn nián huá。
shù shēng tiě dí cán méi luò,
tòng xiāng piāo fěn duàn,
huā chàn shēng qián。
duǎn mèng xīng zhōng,
duàn cháng zěn rěn zhòng quán。
chī qíng nóng yì gōng chóu bìng,
sì chūn cán 、 dào wǎn chán mián。
jǐn líu lián,
lèi shī shān jīn,
yuè jìn lán gān。