金缕曲 题凌芷沅翠螺阁遗稿

(宋代)安道

独抱牙琴怨。忒无端、一弹再鼓,朱弦重断。天下伤心谁此似,恨海终难填满。

叹岁月、暗中偷换。刻烛论诗人似玉,怎匆匆、镜里空花幻。

便梦也,抑何短。

翠螺眉黛红螺研。最凄凉、一般闲却,张郎斑管。剩有玉台酬唱稿,待付香檀梨板。

未读也、寸肠先乱。何况痴情侬亦累,算蚕丝、未了馀生喘。

愁病味,倍偿惯。

《金缕曲 题凌芷沅《翠螺阁遗稿》》拼音标注

jīn lv̌ qū tí líng zhǐ yuán 《 cùi luó gé yí gǎo 》
dú bào yá qín yuàn。
tè wú duān 、 yī dàn zài gǔ,
zhū xián zhòng duàn。
tiān xià shāng xīn shúi cǐ sì,
hèn hǎi zhōng nán tián mǎn。
tàn sùi yuè 、 àn zhōng tōu huàn。
kè zhú lùn shī rén sì yù,
zěn cōng cōng 、 jìng lǐ kōng huā huàn。
biàn mèng yě,
yì hé duǎn。
cùi luó méi dài hóng luó yán。
zùi qī liáng 、 yī bān xián què,
zhāng láng bān guǎn。
shèng yǒu yù tái chóu chàng gǎo,
dài fù xiāng tán lí bǎn。
wèi dú yě 、 cùn cháng xiān luàn。
hé kuàng chī qíng nóng yì lèi,
suàn cán sī 、 wèi le yú shēng chuǎn。
chóu bìng wèi,
bèi cháng guàn。