洞仙歌 题茶梦盦词

(宋代)安道

一番读罢,叹惊人才调。清澈冰壶泻才抱。想碧沙帷里、字煮瓶笙,争不辩,茶影吟魂缭绕。

湖山钟秀美,春月秋花,妙手都成好词料。何处觅樵青、沦井烹泉,尽沁透、一腔烦恼。

笑侬也、凡材愧君知,愿早把平原、买丝绣了。

《洞仙歌 题《茶梦盦词》》拼音标注

dòng xiān gē tí 《 chá mèng ān cí 》
yī fān dú bà,
tàn liáng rén cái diào。
qīng chè bīng hú xiè cái bào。
xiǎng bì shā wéi lǐ 、 zì zhǔ píng shēng,
zhēng bù biàn,
chá yǐng yín hún liáo rào。
hú shān zhōng xìu měi,
chūn yuè qīu huā,
miào shǒu dū chéng hǎo cí liào。
hé chù mì qiáo qīng 、 lún jǐng pēng quán,
jǐn qìn tòu 、 yī qiāng fán nǎo。
xiào nóng yě 、 fán cái kùi jūn zhī,
yuàn zǎo bǎ píng yuán 、 mǎi sī xìu le。