高阳台 自题“绿窗听雨图”

(宋代)安道

径竹敲寒,庭梧滴翠,六时幽梦难成。烛泪横流,照来瘦影娉婷。

芙蓉镜褪红潮晕,耐这般、凄楚寒更。最无聊,铃语檐前,也自泠泠。

无端几夜秋风雨,听遥遥雁橹,送到秋声。倚著窗儿,怎教挑尽银灯。

新愁旧恨何时了,算多愁、总为多情。尽销魂,一寸眉梢,悄惹轻颦。

《高阳台 自题“绿窗听雨图”》拼音标注

gāo yáng tái zì tí “ lv̀ chuāng tīng yǔ tú ”
jìng zhú qiāo hán,
tíng wú dī cùi,
lìu shí yōu mèng nán chéng。
zhú lèi héng líu,
zhào lái shòu yǐng pīng tíng。
fú róng jìng tùn hóng cháo yūn,
nài zhè bān 、 qī chǔ hán gèng。
zùi wú liáo,
líng yǔ yán qián,
yě zì líng líng。
wú duān jī yè qīu fēng yǔ,
tīng yáo yáo yàn lǔ,
sòng dào qīu shēng。
yǐ zhù chuāng ér,
zěn jiào tiāo jǐn yín dēng。
xīn chóu jìu hèn hé shí le,
suàn duō chóu 、 zǒng wèi duō qíng。
jǐn xiāo hún,
yī cùn méi shāo,
qiǎo rě qīng pín。