乞假十日日课一诗兴到吟成不计工拙虽数茎拈断亦养疴之一术也 其二

(宋代)安道

骑射吾家事,诸儿向晚归。窗间抛马箠,壁上挂弓衣。

洞石心犹羡,穿杨手亦稀。难言筋力健,来岁及知非。

《乞假十日日课一诗兴到吟成不计工拙虽数茎拈断亦养疴之一术也 其二》拼音标注

qǐ jiǎ shí rì rì kè yī shī xīng dào yín chéng bù jì gōng zhuó sūi shù jīng nián duàn yì yǎng kē zhī yī zhú yě qí èr
qí shè wú jiā shì,
zhū ér xiàng wǎn gūi。
chuāng jiān pāo mǎ chúi,
bì shàng guà gōng yī。
dòng shí xīn yóu xiàn,
chuān yáng shǒu yì xī。
nán yán jīn lì jiàn,
lái sùi jí zhī fēi。