乞假十日日课一诗兴到吟成不计工拙虽数茎拈断亦养疴之一术也 其三
(宋代)安道
落叶风吹走,南荣曝背时。倦来书屡堕,兴到笔教随。
招客评奇画,从人买古碑。冬怜寒晷速,明日是朝期。
《乞假十日日课一诗兴到吟成不计工拙虽数茎拈断亦养疴之一术也 其三》拼音标注
qǐ jiǎ shí rì rì kè yī shī xīng dào yín chéng bù jì gōng zhuó sūi shù jīng nián duàn yì yǎng kē zhī yī zhú yě qí sān
luò yè fēng chūi zǒu,
nán róng pù bèi shí。
juàn lái shū lv̌ duò,
xīng dào bǐ jiào súi。
zhāo kè píng qí huà,
cóng rén mǎi gǔ bēi。
dōng lián hán gǔi sù,
míng rì shì zhāo qī。