乞假十日日课一诗兴到吟成不计工拙虽数茎拈断亦养疴之一术也 其一
(宋代)安道
我忆潭溪寺,潺湲梦亦清。月高松下立,云起石中行。
采蕨分尝美,听鹂独解酲。山僧多慧力,药草尽知名。
《乞假十日日课一诗兴到吟成不计工拙虽数茎拈断亦养疴之一术也 其一》拼音标注
qǐ jiǎ shí rì rì kè yī shī xīng dào yín chéng bù jì gōng zhuó sūi shù jīng nián duàn yì yǎng kē zhī yī zhú yě qí yī
wǒ yì tán xī sì,
chán yuán mèng yì qīng。
yuè gāo sōng xià lì,
yún qǐ shí zhōng xíng。
cǎi jué fēn cháng měi,
tīng lí dú jiě chéng。
shān sēng duō hùi lì,
yào cǎo jǐn zhī míng。