送赞臣之山东 其一

(宋代)安道

暮年伤离别,为无相见期。我非暮年人,胡为心伤悲。

所悲方壮年,血气先已衰。形神日憔悴,酬酢多支离。

四十已无分,安敢望期颐。纵使幸不死,时局方艰危。

前路虽茫茫,结局已可知。生离是死别,难为分手时。

《送赞臣之山东 其一》拼音标注

sòng zàn chén zhī shān dōng qí yī
mù nián shāng lí bié,
wèi wú xiāng jiàn qī。
wǒ fēi mù nián rén,
hú wèi xīn shāng bēi。
suǒ bēi fāng zhuàng nián,
xiě qì xiān yǐ shuāi。
xíng shén rì qiáo cùi,
chóu zuò duō zhī lí。
sì shí yǐ wú fēn,
ān gǎn wàng qī yí。
zòng shǐ xìng bù sǐ,
shí jú fāng jiān wēi。
qián lù sūi máng máng,
jié jú yǐ kě zhī。
shēng lí shì sǐ bié,
nán wèi fēn shǒu shí。