送赞臣之山东 其五
(宋代)安道
笛声尽情咽,三叠曲已终。杨花如白雪,飘飘随熏风。
分手各无语,热血翻五中。屈指平生交,大半少始终。
岂其人凉薄,罪实在我躬。掩涕送公去,伫立心忡忡。
疏狂指自悛,此后谁相容。独处人世间,哀哉吾道穷。
斜阳忽焉没,流水逝以东。痛哭返蓬户,泪渍襟袖红。
《送赞臣之山东 其五》拼音标注
sòng zàn chén zhī shān dōng qí wǔ
dí shēng jǐn qíng yān,
sān dié qū yǐ zhōng。
yáng huā rú bái xuě,
piāo piāo súi xūn fēng。
fēn shǒu gè wú yǔ,
rè xiě fān wǔ zhōng。
qū zhǐ píng shēng jiāo,
dà bàn shǎo shǐ zhōng。
qǐ qí rén liáng bó,
zùi shí zài wǒ gōng。
yǎn tì sòng gōng qù,
zhù lì xīn chōng chōng。
shū kuáng zhǐ zì quān,
cǐ hòu shúi xiāng róng。
dú chù rén shì jiān,
āi zāi wú dào qióng。
xié yáng hū yān méi,
líu shǔi shì yǐ dōng。
tòng kū fǎn péng hù,
lèi zì jīn xìu hóng。