次韵元恕苦寒之什
(宋代)强至
繁云凝不散,朔吹动无涯。
林秃霜摧叶,河胶冻裂沙。
饥禽啄石发,强鼠堕檐牙。
应有四方客,倍怀千里家。
老松坚自若,病竹折相叉。
喜拥重衾麝,愁闻绝塞笳。
谋温藉狐腋,辟冷泥榴花。
岂待穷冬雪,方为气象夸。
林秃霜摧叶,河胶冻裂沙。
饥禽啄石发,强鼠堕檐牙。
应有四方客,倍怀千里家。
老松坚自若,病竹折相叉。
喜拥重衾麝,愁闻绝塞笳。
谋温藉狐腋,辟冷泥榴花。
岂待穷冬雪,方为气象夸。
《次韵元恕苦寒之什》拼音标注
cì yùn yuán shù kǔ hán zhī shí
fán yún níng bù sàn,
shuò chūi dòng wú yá。
lín tū shuāng cūi yè,
hé xiáo dòng liè shā。
jī qín zhuó shí fā,
qiáng shǔ duò yán yá。
yìng yǒu sì fāng kè,
bèi huái qiān lǐ jiā。
lǎo sōng jiān zì ruò,
bìng zhú zhé xiāng chā。
xǐ yǒng zhòng qīn shè,
chóu wén jué sāi jiā。
móu wēn jiè hú yì,
pì lěng ní líu huā。
qǐ dài qióng dōng xuě,
fāng wèi qì xiàng kuā 。