春日山中感怀
(宋代)强至
春中酣酣破宿霾,春心衮衮泻长淮。
无情草树相看久,得意亲长一笑乖。
世俗冰霜谁暖眼,古人金石已枯骸。
愁来独对青山坐,唯有东风入旧怀。
无情草树相看久,得意亲长一笑乖。
世俗冰霜谁暖眼,古人金石已枯骸。
愁来独对青山坐,唯有东风入旧怀。
《春日山中感怀》拼音标注
chūn rì shān zhōng gǎn huái
chūn zhōng hān hān pò sù mái,
chūn xīn gǔn gǔn xiè cháng huái。
wú qíng cǎo shù xiāng kàn jǐu,
dé yì qīn cháng yī xiào guāi。
shì sú bīng shuāng shúi nuǎn yǎn,
gǔ rén jīn shí yǐ kū hái。
chóu lái dú dùi qīng shān zuò,
wéi yǒu dōng fēng rù jìu huái 。