劝君

(宋代)徐积

劝君莫折杨柳枝,枝无根本任风吹。劝君莫爱水中萍,萍随流水何时停。

莫爱春风山上草,才到秋风便吹了。更有篱边红槿花,朝来锦绣暮泥洼。

不似茅庵水上家,碧芦门径白汀沙。两眼仅分鸥与鸦,口无巧语心无邪。

不但无邪兼寡欲,钓得一鱼心便足。渔衣便是岸头莎,钓竿自种篱边竹。

《劝君》拼音标注

quàn jūn
quàn jūn mò zhé yáng lǐu zhī,
zhī wú gēn běn rèn fēng chūi。
quàn jūn mò ài shǔi zhōng píng,
píng súi líu shǔi hé shí tíng。
mò ài chūn fēng shān shàng cǎo,
cái dào qīu fēng biàn chūi le。
gèng yǒu lí biān hóng jǐn huā,
zhāo lái jǐn xìu mù ní wā。
bù sì máo ān shǔi shàng jiā,
bì lú mén jìng bái tīng shā。
liǎng yǎn jǐn fēn ōu yǔ yā,
kǒu wú qiǎo yǔ xīn wú xié。
bù dàn wú xié jiān guǎ yù,
diào dé yī yú xīn biàn zú。
yú yī biàn shì àn tóu shā,
diào gān zì zhǒng lí biān zhú。