雪 其十

(宋代)徐积

团团藓晕埋青钱,稍稍竹树藏绀鞭。鸬鹚覆水鱼沉渊,罞罿蔽地禽冲天。

梅房处女莺坐禅,草头稚子松耆年。浮光飞沫人游川,斜行大字鸿书笺。

壮士可论持守坚,美人休说容华鲜。乞馀之夫尤慕膻,附炎之子弥胁肩。

穿花走马锦藏鞯,垂云阅武车张旃。虢姨满路空遗钿,陈妃倚阁真神仙。

有人情似山中泉,其情浓如春深烟。留下断芦云蓑篇,长令雪满淮之田。

《雪 其十》拼音标注

xuě qí shí
tuán tuán xiǎn yūn mái qīng qián,
shāo shāo zhú shù cáng gàn biān。
lú zī fù shǔi yú chén yuān,
máo tóng bì dì qín chōng tiān。
méi fáng chù nv̌ yīng zuò shàn,
cǎo tóu zhì zǐ sōng qí nián。
fú guāng fēi mò rén yóu chuān,
xié xíng dà zì hóng shū jiān。
zhuàng shì kě lùn chí shǒu jiān,
měi rén xīu shuō róng huá xiān。
qǐ yú zhī fū yóu mù dàn,
fù yán zhī zǐ mí xié jiān。
chuān huā zǒu mǎ jǐn cáng jiān,
chúi yún yuè wǔ chē zhāng zhān。
guó yí mǎn lù kōng yí diàn,
chén fēi yǐ gé zhēn shén xiān。
yǒu rén qíng sì shān zhōng quán,
qí qíng nóng rú chūn shēn yān。
líu xià duàn lú yún suō piān,
cháng lìng xuě mǎn huái zhī tián。