题山水图 其一
(宋代)安道
山外山,水外水。微茫夕照中,黯淡白云里。幽花野草山中春,葛巾野服山中人。
彷佛桃源武夷境,笔端造化妙夺神。羡君自是隐逸者,门外不闻喧车马。
心目长存山水间,无声之诗有声画。
《题山水图 其一》拼音标注
tí shān shǔi tú qí yī
shān wài shān,
shǔi wài shǔi。
wēi máng xī zhào zhōng,
àn dàn bái yún lǐ。
yōu huā yě cǎo shān zhōng chūn,
gé jīn yě fú shān zhōng rén。
páng fó táo yuán wǔ yí jìng,
bǐ duān zào huà miào duó shén。
xiàn jūn zì shì yǐn yì zhě,
mén wài bù wén xuān chē mǎ。
xīn mù cháng cún shān shǔi jiān,
wú shēng zhī shī yǒu shēng huà。