题山水图 其二
(宋代)安道
云渺渺,水溟溟。高树低树连阴密,远山近山无数青。
中有高人抱幽独,坐卧烟霞隔尘俗。瑶琴一曲来宫商,俯仰乾坤心自足。
嗟余游宦住江东,此身未脱樊笼中。披图蓦尔怀乡国,家在云山第几重。
《题山水图 其二》拼音标注
tí shān shǔi tú qí èr
yún miǎo miǎo,
shǔi míng míng。
gāo shù dī shù lián yīn mì,
yuǎn shān jìn shān wú shù qīng。
zhōng yǒu gāo rén bào yōu dú,
zuò wò yān xiá gé chén sú。
yáo qín yī qū lái gōng shāng,
fǔ yǎng gān kūn xīn zì zú。
jiē yú yóu huàn zhù jiāng dōng,
cǐ shēn wèi tuō fán lóng zhōng。
pī tú mò ěr huái xiāng guó,
jiā zài yún shān dì jī zhòng。