苏学士南海笠屐图

(宋代)安道

乌台诗案从空起,抉摘瑕疵到鱼豕。阴霾白日昏蔽天,从此诗人无完理。

东坡先生诗中豪,挥毫烟云动盈纸。一官潦倒落南荒,贬谪连年濒九死。

自署识字耕田人,老向荒郊亲耒耜。置酒桄榔椰叶山,舣舟蜑户龙冈水。

白须红带意态閒,藤帽棕鞋标格美。至今相距七百年,生气隆隆图画里。

头戴圆笠双蜡屐,依旧春风归杖履。想见掀髯吟啸时,万顷波涛生笔底。

江山有幸留才人,云海何妨老居士。足迹到处烟瘴开,肯把山林溷纨绮。

不然我笠彼乘车,他日相逢岂其是。否则奇癖同阮孚,一生当著几两耳。

不知先生信天翁,当行则行止则止。但教饱和渊明诗,讵料老折东山齿。

十年踪迹混樵渔,一心梦寐依朝宁。蜉蝣天地寄此身,何者鱼虾何鹿豕。

白鹤峰前煮凤芽,青衣道上烧婪尾。后来好事强描摹,遂把风流付才子。

我今披图拜道容,一瓣名香敬在此。千秋仰止峨眉山,海阔天空万馀里。

《苏学士南海笠屐图》拼音标注

sū xué shì nán hǎi lì jī tú
wū tái shī àn cóng kōng qǐ,
jué zhāi xiá cī dào yú shǐ。
yīn mái bái rì hūn bì tiān,
cóng cǐ shī rén wú wán lǐ。
dōng pō xiān shēng shī zhōng háo,
hūi háo yān yún dòng yíng zhǐ。
yī guān lǎo dǎo luò nán huāng,
biǎn zhé lián nián bīn jǐu sǐ。
zì shǔ shì zì gēng tián rén,
lǎo xiàng huāng jiāo qīn lěi sì。
zhì jǐu guàng láng yé yè shān,
yǐ zhōu dàn hù lóng gāng shǔi。
bái xū hóng dài yì tài xián,
téng mào zōng xié biāo gé měi。
zhì jīn xiāng jù qī bǎi nián,
shēng qì lóng lóng tú huà lǐ。
tóu dài yuán lì shuāng là jī,
yī jìu chūn fēng gūi zhàng lv̌。
xiǎng jiàn xiān rán yín xiào shí,
wàn qǐng bō tāo shēng bǐ dǐ。
jiāng shān yǒu xìng líu cái rén,
yún hǎi hé fáng lǎo jū shì。
zú jī dào chù yān zhàng kāi,
kěn bǎ shān lín hùn wán qǐ。
bù rán wǒ lì bǐ chéng chē,
tā rì xiāng féng qǐ qí shì。
fǒu zé qí pǐ tóng ruǎn fú,
yī shēng dāng zhù jī liǎng ěr。
bù zhī xiān shēng xìn tiān wēng,
dāng xíng zé xíng zhǐ zé zhǐ。
dàn jiào bǎo hé yuān míng shī,
jù liào lǎo zhé dōng shān chǐ。
shí nián zōng jī hùn qiáo yú,
yī xīn mèng mèi yī zhāo níng。
fú yóu tiān dì jì cǐ shēn,
hé zhě yú xiā hé lù shǐ。
bái hè fēng qián zhǔ fèng yá,
qīng yī dào shàng shāo lán wěi。
hòu lái hǎo shì qiáng miáo mó,
sùi bǎ fēng líu fù cái zǐ。
wǒ jīn pī tú bài dào róng,
yī bàn míng xiāng jìng zài cǐ。
qiān qīu yǎng zhǐ é méi shān,
hǎi kuò tiān kōng wàn yú lǐ。