望洋叹

(宋代)安道

九州之水海为大,我生况在瀴溟外。自读元虚赋十年,今日方与海一会。

才见银涛捲地来,动摇六合声如雷。茫茫一气薄元宰,如见浑沌天未开。

砰岩磓岳一呼吸,转眼已觉鸿濛湿。吹涝散作万鹅飞,喷沫激为千鳌立。

星驰电掣望转遥,一越三千不终朝。河伯望见犹失色,何论八月钱塘潮。

我今望洋空叹息,波涛万里泻胸臆。看人破浪乘长风,意气如龙追不得。

遥遥身世等浮沤,自崖返矣不回头。银河有路通星汉,空忆乘槎问斗牛。

《望洋叹》拼音标注

wàng yáng tàn
jǐu zhōu zhī shǔi hǎi wèi dà,
wǒ shēng kuàng zài yǐng míng wài。
zì dú yuán xū fù shí nián,
jīn rì fāng yǔ hǎi yī hùi。
cái jiàn yín tāo juǎn dì lái,
dòng yáo lìu hé shēng rú léi。
máng máng yī qì bó yuán zǎi,
rú jiàn hún dùn tiān wèi kāi。
pēng yán dūi yuè yī hū xī,
zhuǎn yǎn yǐ jué hóng méng shī。
chūi lào sàn zuò wàn é fēi,
pēn mò jī wèi qiān áo lì。
xīng chí diàn chè wàng zhuǎn yáo,
yī yuè sān qiān bù zhōng zhāo。
hé bó wàng jiàn yóu shī sè,
hé lùn bā yuè qián táng cháo。
wǒ jīn wàng yáng kōng tàn xī,
bō tāo wàn lǐ xiè xiōng yì。
kàn rén pò làng chéng cháng fēng,
yì qì rú lóng zhūi bù dé。
yáo yáo shēn shì děng fú òu,
zì yá fǎn yǐ bù húi tóu。
yín hé yǒu lù tōng xīng hàn,
kōng yì chéng chá wèn dǒu níu。