红菊 其四
(宋代)安道
独抱丹心老更坚,重阳开到十分妍。浓拖残照娇秋日,远映明霞媚晚天。
消瘦容光如静女,蹒跚醉态似狂仙。几回为汝拈彤管,赋就安阳紫菊篇。
《红菊 其四》拼音标注
hóng jú qí sì
dú bào dān xīn lǎo gèng jiān,
zhòng yáng kāi dào shí fēn yán。
nóng tuō cán zhào jiāo qīu rì,
yuǎn yìng míng xiá mèi wǎn tiān。
xiāo shòu róng guāng rú jìng nv̌,
mán shān zùi tài sì kuáng xiān。
jī húi wèi rǔ nián tóng guǎn,
fù jìu ān yáng zǐ jú piān。