哭仲义弟 其二
(宋代)安道
也曾泼墨学龙眠,神妙秋毫欲到巅。此日空留书画稿,他生难定弟兄缘。
每看弱女情频恸,为念阿㜷泪又涟。如此聪明偏夭折,人间报应总茫然。
《哭仲义弟 其二》拼音标注
kū zhòng yì dì qí èr
yě céng pō mò xué lóng mián,
shén miào qīu háo yù dào diān。
cǐ rì kōng líu shū huà gǎo,
tā shēng nán dìng dì xiōng yuán。
měi kàn ruò nv̌ qíng pín tòng,
wèi niàn ā mí lèi yòu lián。
rú cǐ cōng míng piān yāo zhé,
rén jiān bào yìng zǒng máng rán。