和叶翰林湖上夜归古句
(宋代)程俱
琅玕一纸传青桐,西湖默存清梦中。遥知湖上发新倡,凡马一洗烟云空。
翰林文章旧惊世,聊试三辅分符铜。玉槃无声转清夜,水天交贯冰朣胧。
况闻许下足名士,啸咏鼓舞冯夷宫。担簦独欠此狂客,憔悴企踵临西风。
朝来珠璧入怀袖,坐想星宿罗心胸。自怜华发乌帽底,俯仰正惭张长公。
何当从公万物表,妙契不待将无同。展书三复更太息,但见缺月穿疏栊。
《和叶翰林湖上夜归古句》拼音标注
hé yè hàn lín hú shàng yè gūi gǔ jù
láng gān yī zhǐ chuán qīng tóng,
xī hú mò cún qīng mèng zhōng。
yáo zhī hú shàng fā xīn chàng,
fán mǎ yī xǐ yān yún kōng。
hàn lín wén zhāng jìu liáng shì,
liáo shì sān fǔ fēn fú tóng。
yù pán wú shēng zhuǎn qīng yè,
shǔi tiān jiāo guàn bīng tóng lóng。
kuàng wén xǔ xià zú míng shì,
xiào yǒng gǔ wǔ féng yí gōng。
dàn dēng dú qiàn cǐ kuáng kè,
qiáo cùi qǐ zhǒng lín xī fēng。
zhāo lái zhū bì rù huái xìu,
zuò xiǎng xīng sù luō xīn xiōng。
zì lián huá fā wū mào dǐ,
fǔ yǎng zhèng cán zhāng cháng gōng。
hé dāng cóng gōng wàn wù biǎo,
miào qì bù dài jiāng wú tóng。
zhǎn shū sān fù gèng tài xī,
dàn jiàn quē yuè chuān shū lóng。