蜗庐有隙地三两席稍种树竹已有可观戏作七篇 其二 竹

(宋代)程俱

种玉未渠久,疏篁长儿孙。胜会不在多,何须辟疆园。

我观榛芜地,尘思纡且烦。萧森对此君,清凉彻心源。

草木初无情,妄作净秽观。乃知识种子,正是生死根。

《蜗庐有隙地三两席稍种树竹已有可观戏作七篇 其二 竹》拼音标注

guā lú yǒu xì dì sān liǎng xí shāo zhǒng shù zhú yǐ yǒu kě guān xì zuò qī piān qí èr zhú
zhǒng yù wèi qú jǐu,
shū huáng cháng ér sūn。
shèng hùi bù zài duō,
hé xū pì jiāng yuán。
wǒ guān zhēn wú dì,
chén sī yū qiě fán。
xiāo sēn dùi cǐ jūn,
qīng liáng chè xīn yuán。
cǎo mù chū wú qíng,
wàng zuò jìng hùi guān。
nǎi zhī shì zhǒng zǐ,
zhèng shì shēng sǐ gēn。