和洪月樵见赠原韵

(宋代)安道

驱山驾海回波涛,叹君才思逾黄滔。楚词湘怨满秋水,屈子问天日慅慅。

我来东海将归去,与君剪烛忘更曙。江山离乱不可言,家国迁移岂知处。

铸错十州罗绍海,魏地日削何所归。钟仪屈作南冠隐,相对英雄泪满衣。

感君意气最磅礡,锦城岂恋蜀中乐。庾信无心赋小园,何逊有诗留东阁。

大荒晦迹又埋头,乾坤身世等泡沤。中原恢复放翁志,唐室兴亡杜甫愁。

年年萧寺怀齑饭,四海一心思治乱。五岳游踪虽未通,九寰形势已知半。

强作诗人恨且长,那堪异域托徜徉。一朝文物沦殊俗,万里江湖望帝乡。

健飞我亦伤摧抑,得子文章壮行色。台山千载有传人,大名且满江南北。

《和洪月樵见赠原韵》拼音标注

hé hóng yuè qiáo jiàn zèng yuán yùn
qū shān jià hǎi húi bō tāo,
tàn jūn cái sī yú huáng tāo。
chǔ cí xiāng yuàn mǎn qīu shǔi,
qū zǐ wèn tiān rì sāo sāo。
wǒ lái dōng hǎi jiāng gūi qù,
yǔ jūn jiǎn zhú wàng gèng shù。
jiāng shān lí luàn bù kě yán,
jiā guó qiān yí qǐ zhī chù。
zhù cuò shí zhōu luō shào hǎi,
wèi dì rì xuē hé suǒ gūi。
zhōng yí qū zuò nán guān yǐn,
xiāng dùi yīng xióng lèi mǎn yī。
gǎn jūn yì qì zùi bàng bó,
jǐn chéng qǐ liàn shǔ zhōng lè。
yǔ xìn wú xīn fù xiǎo yuán,
hé xùn yǒu shī líu dōng gé。
dà huāng hùi jī yòu mái tóu,
gān kūn shēn shì děng pào òu。
zhōng yuán hūi fù fàng wēng zhì,
táng shì xīng wáng dù fǔ chóu。
nián nián xiāo sì huái jī fàn,
sì hǎi yī xīn sī zhì luàn。
wǔ yuè yóu zōng sūi wèi tōng,
jǐu huán xíng shì yǐ zhī bàn。
qiáng zuò shī rén hèn qiě cháng,
nà kān yì yù tuō cháng yáng。
yī zhāo wén wù lún shū sú,
wàn lǐ jiāng hú wàng dì xiāng。
jiàn fēi wǒ yì shāng cūi yì,
dé zǐ wén zhāng zhuàng xíng sè。
tái shān qiān zài yǒu chuán rén,
dà míng qiě mǎn jiāng nán běi。