和洪茂才月樵内弟见赠韵

(宋代)安道

瀛东奇士蔚高藻,抱膝閒吟俱绝好。太息神州半陆沉,长随徐福栖仙岛。

我来海上已生桑,知君欲托烟霞老。不作蜀中扬子云,美新剧秦留文草。

故国河山举目非,功名心事今已违。化机却从南华悟,一身如蝶如梦飞。

琅环有奇谁得见,赏真君识庐山面。过访双扉借异书,放眼雄观无厌倦。

我闻洪朋夙工诗,家学传人深可期。况有茹古含今识,中西图史左右披。

书生未洗弹冠念,气冲牛斗吐光燄。可叹今无张茂先,谁发丰城地中剑。

中原时局非昔年,蚕食割据争垂涎。帝主伤心方失所,元龙应笑我求田。

叹君秃尽毛锥子,家山啸傲才如此。海外何日来虬髯,泪冷英雄肉生髀。

《和洪茂才月樵内弟见赠韵》拼音标注

hé hóng mào cái yuè qiáo nèi dì jiàn zèng yùn
yíng dōng qí shì wèi gāo zǎo,
bào xī xián yín jù jué hǎo。
tài xī shén zhōu bàn lù chén,
cháng súi xú fú qī xiān dǎo。
wǒ lái hǎi shàng yǐ shēng sāng,
zhī jūn yù tuō yān xiá lǎo。
bù zuò shǔ zhōng yáng zǐ yún,
měi xīn jù qín líu wén cǎo。
gù guó hé shān jǔ mù fēi,
gōng míng xīn shì jīn yǐ wéi。
huà jī què cóng nán huá wù,
yī shēn rú dié rú mèng fēi。
láng huán yǒu qí shúi dé jiàn,
shǎng zhēn jūn shì lú shān miàn。
guò fǎng shuāng fēi jiè yì shū,
fàng yǎn xióng guān wú yàn juàn。
wǒ wén hóng péng sù gōng shī,
jiā xué chuán rén shēn kě qī。
kuàng yǒu rú gǔ hán jīn shì,
zhōng xī tú shǐ zuǒ yòu pī。
shū shēng wèi xǐ dàn guān niàn,
qì chōng níu dǒu tǔ guāng yàn。
kě tàn jīn wú zhāng mào xiān,
shúi fā fēng chéng dì zhōng jiàn。
zhōng yuán shí jú fēi xī nián,
cán shí gē jù zhēng chúi xián。
dì zhǔ shāng xīn fāng shī suǒ,
yuán lóng yìng xiào wǒ qíu tián。
tàn jūn tū jǐn máo zhūi zǐ,
jiā shān xiào ào cái rú cǐ。
hǎi wài hé rì lái qíu rán,
lèi lěng yīng xióng ròu shēng bì。