拟古二十七首 其二十二
(明代)孙承恩
幽斋耿枯坐,省心一炉香。四十七年非,往事空茫茫。
我有绿绮琴,转弦调清商。心绪纷如丝,掩抑不成章。
翩翩南来雁,嗷嗷云外翔。为予吐哀音,黯黯增离伤。
我有素心人,远在天一方。安得与俱来,执手语衷肠。
《拟古二十七首 其二十二》拼音标注
nǐ gǔ èr shí qī shǒu qí èr shí èr
yōu zhāi gěng kū zuò,
shěng xīn yī lú xiāng。
sì shí qī nián fēi,
wǎng shì kōng máng máng。
wǒ yǒu lv̀ qǐ qín,
zhuǎn xián diào qīng shāng。
xīn xù fēn rú sī,
yǎn yì bù chéng zhāng。
piān piān nán lái yàn,
áo áo yún wài xiáng。
wèi yú tǔ āi yīn,
àn àn zēng lí shāng。
wǒ yǒu sù xīn rén,
yuǎn zài tiān yī fāng。
ān dé yǔ jù lái,
zhí shǒu yǔ zhōng cháng。
- 上一篇:拟古二十七首 其十
- 下一篇:拟古二十七首 其十四