拟古二十七首 其十

(明代)孙承恩

淳风日浇丧,世道江河流。倾危售奸欺,笑谈隐戈矛。

得时鼠为虎,失势鹰成鸠。秦越可骨肉,父子堪仇雠。

天道既漠漠,人事良悠悠。谁能挽沧溟,一洗生民羞。

《拟古二十七首 其十》拼音标注

nǐ gǔ èr shí qī shǒu qí shí
chún fēng rì jiāo sāng,
shì dào jiāng hé líu。
qīng wēi shòu jiān qī,
xiào tán yǐn gē máo。
dé shí shǔ wèi hǔ,
shī shì yīng chéng jīu。
qín yuè kě gǔ ròu,
fù zǐ kān chóu chóu。
tiān dào jì mò mò,
rén shì liáng yōu yōu。
shúi néng wǎn cāng míng,
yī xǐ shēng mín xīu。