登泰山四首 其二

(宋代)安道

庐阜有高峰,四溃皆奇特。灵境变幻间,一峰藏千亿。

探奇心未餍,复到泰山侧。泰山层层高,别肇神仙域。

直上五十盘,凌霄去不息。飞泉五千仞,山头惟一滴。

满山柏戴云,悬磴松生石。秦、汉皆后来,云物万古积。

石闾对介邱,天府西东辟。绝顶濛濛间,青旻连青壁。

真人御风行,去天不盈尺。俯视山半云,雷声出山腋。

朝登日观峰,沧海扶桑色。

《登泰山四首 其二》拼音标注

dēng tài shān sì shǒu qí èr
lú fù yǒu gāo fēng,
sì kùi jiē qí tè。
líng jìng biàn huàn jiān,
yī fēng cáng qiān yì。
tàn qí xīn wèi yàn,
fù dào tài shān cè。
tài shān céng céng gāo,
bié zhào shén xiān yù。
zhí shàng wǔ shí pán,
líng xiāo qù bù xī。
fēi quán wǔ qiān rèn,
shān tóu wéi yī dī。
mǎn shān bǎi dài yún,
xuán dèng sōng shēng shí。
qín 、 hàn jiē hòu lái,
yún wù wàn gǔ jī。
shí lv́ dùi jiè qīu,
tiān fǔ xī dōng pì。
jué dǐng méng méng jiān,
qīng mín lián qīng bì。
zhēn rén yù fēng xíng,
qù tiān bù yíng chǐ。
fǔ shì shān bàn yún,
léi shēng chū shān yì。
zhāo dēng rì guān fēng,
cāng hǎi fú sāng sè。