自青龙岭踰长城 登八达岭放歌

(宋代)安道

阴山、祁连安在哉,我从绝顶登天台。万骑胡儿今不见,万山叠叠东西来。

东望临榆负山海,西望恒岳飞尘埃。太行、蓟邱挟两腋,勾注井陉如累垓。

秦皇、汉武多边才,能隔大漠寻蓬莱。起自临洮至辽东,长城万里蒙恬开。

高齐幽州事徘徊,缮治长城下口隈。我在岭头一俯视,荒荒莽莽红叶堆。

南下倒马关,北上飞狐口。密云山如虎豹临,桑乾河作龙蛇走。

此岭嵯峨镇域中,插天疑有鬼神守。岭外大野浩茫茫,岭内连山峰陡陡。

峰嶂虽逼天,陉谷若开牖,北门锁钥长在手。呜呼谁能从军赴沙碛,南北东西此枢纽!

《自青龙岭踰长城,登八达岭放歌》拼音标注

zì qīng lóng líng yú cháng chéng,dēng bā dá líng fàng gē
yīn shān 、 qí lián ān zài zāi,
wǒ cóng jué dǐng dēng tiān tái。
wàn qí hú ér jīn bù jiàn,
wàn shān dié dié dōng xī lái。
dōng wàng lín yú fù shān hǎi,
xī wàng héng yuè fēi chén āi。
tài xíng 、 jì qīu xié liǎng yì,
gōu zhù jǐng xíng rú lèi gāi。
qín huáng 、 hàn wǔ duō biān cái,
néng gé dà mò xún péng lái。
qǐ zì lín táo zhì liáo dōng,
cháng chéng wàn lǐ méng tián kāi。
gāo qí yōu zhōu shì pái huái,
shàn zhì cháng chéng xià kǒu wēi。
wǒ zài líng tóu yī fǔ shì,
huāng huāng mǎng mǎng hóng yè dūi。
nán xià dǎo mǎ guān,
běi shàng fēi hú kǒu。
mì yún shān rú hǔ bào lín,
sāng gān hé zuò lóng shé zǒu。
cǐ líng cuó é zhèn yù zhōng,
chā tiān yí yǒu gǔi shén shǒu。
líng wài dà yě hào máng máng,
líng nèi lián shān fēng dǒu dǒu。
fēng zhàng sūi bī tiān,
xíng gǔ ruò kāi yǒu,
běi mén suǒ yào cháng zài shǒu。
wū hū shúi néng cóng jūn fù shā qì,
nán běi dōng xī cǐ shū nǐu !