意难忘 感事二首 其一
(宋代)安道
一梦黄粱,看世情似水,断尽人肠;江山馀琐屑,云物换苍茫。
天黯黯,海浪浪,是黑劫红羊。最不堪,故乡花草,都付斜阳。
中原举目凄凉,问伊谁破碎,失却金汤?回头非锦绣,转瞬见沧桑!
尘扰扰,事忙忙,岂电火流光!叹此生,蓬莱已隔,又作伧荒!
《意难忘 感事二首 其一》拼音标注
yì nán wàng gǎn shì èr shǒu qí yī
yī mèng huáng liáng,
kàn shì qíng sì shǔi,
duàn jǐn rén cháng ; jiāng shān yú suǒ xiè,
yún wù huàn cāng máng。
tiān àn àn,
hǎi làng làng,
shì hēi jié hóng yáng。
zùi bù kān,
gù xiāng huā cǎo,
dū fù xié yáng。
zhōng yuán jǔ mù qī liáng,
wèn yī shúi pò sùi,
shī què jīn tāng ?
húi tóu fēi jǐn xìu,
zhuǎn shùn jiàn cāng sāng !
chén rǎo rǎo,
shì máng máng,
qǐ diàn huǒ líu guāng !
tàn cǐ shēng,
péng lái yǐ gé,
yòu zuò cāng huāng !