意难忘 其二
(宋代)安道
剩水残山,只斜阳一角,多少蜗蛮;马嘶金谷树,车断穆陵关。
沧海外,软尘间,谁似我闲闲!不肖躯,人丛溷迹,未是殷顽。
年来泪作朱殷,回头思故国,望断刀镮。天长我似发,地缺竟成弯。
时已去,鹤空还,有城郭阑珊。好男儿,鬓眉镜里,照见惭颜。
《意难忘 其二》拼音标注
yì nán wàng qí èr
shèng shǔi cán shān,
zhǐ xié yáng yī jiǎo,
duō shǎo guā mán ; mǎ sī jīn gǔ shù,
chē duàn mù líng guān。
cāng hǎi wài,
ruǎn chén jiān,
shúi sì wǒ xián xián !
bù xiào qū,
rén cóng hùn jī,
wèi shì yīn wán。
nián lái lèi zuò zhū yīn,
húi tóu sī gù guó,
wàng duàn dāo huán。
tiān cháng wǒ sì fā,
dì quē jìng chéng wān。
shí yǐ qù,
hè kōng huán,
yǒu chéng guō lán shān。
hǎo nán ér,
bìn méi jìng lǐ,
zhào jiàn cán yán。