赋赠丁茂才锡勋从内兄

(宋代)安道

昔日君家富华藻,琴书冠佩春风好。老成凋谢危乱来,全家航海辞蓬岛。

楼台亭阁烽火中,丁令重归颜欲老。中原山水已沈沈,故里风烟殊草草。

君来已叹风景非,君怀不与当初违。过我床头论书史,奇气激昂风雨飞。

三、四年间两相见,闽山、台海开生面。旧时头责不余嘲,今日神交不汝倦。

纵谈时事更谈诗,海外今无此襟期。五千年史三更展,五大洲图四壁披。

时时激我功名念,夜永灯抽一尺燄。上岸已同张子舟,冲霄欲作干将剑。

君今踪迹又一年,去帆阻滞蛟螭涎。他日未署青山券,此间先买阳羡田。

可叹辞母别妻子,弟兄三人寄于此!北风萧萧吹海涛,不免望云又拊髀。

《赋赠丁茂才锡勋从内兄》拼音标注

fù zèng dīng mào cái xí xūn cóng nèi xiōng
xī rì jūn jiā fù huá zǎo,
qín shū guān pèi chūn fēng hǎo。
lǎo chéng diāo xiè wēi luàn lái,
quán jiā háng hǎi cí péng dǎo。
lóu tái tíng gé fēng huǒ zhōng,
dīng lìng zhòng gūi yán yù lǎo。
zhōng yuán shān shǔi yǐ shěn shěn,
gù lǐ fēng yān shū cǎo cǎo。
jūn lái yǐ tàn fēng jǐng fēi,
jūn huái bù yǔ dāng chū wéi。
guò wǒ chuáng tóu lùn shū shǐ,
qí qì jī áng fēng yǔ fēi。
sān 、 sì nián jiān liǎng xiāng jiàn,
mǐn shān 、 tái hǎi kāi shēng miàn。
jìu shí tóu zé bù yú cháo,
jīn rì shén jiāo bù rǔ juàn。
zòng tán shí shì gèng tán shī,
hǎi wài jīn wú cǐ jīn qī。
wǔ qiān nián shǐ sān gèng zhǎn,
wǔ dà zhōu tú sì bì pī。
shí shí jī wǒ gōng míng niàn,
yè yǒng dēng chōu yī chǐ yàn。
shàng àn yǐ tóng zhāng zǐ zhōu,
chōng xiāo yù zuò gān jiāng jiàn。
jūn jīn zōng jī yòu yī nián,
qù fān zǔ zhì jiāo chī xián。
tā rì wèi shǔ qīng shān quàn,
cǐ jiān xiān mǎi yáng xiàn tián。
kě tàn cí mǔ bié qī zǐ,
dì xiōng sān rén jì yú cǐ !
běi fēng xiāo xiāo chūi hǎi tāo,
bù miǎn wàng yún yòu fǔ bì。