茶肆女

(宋代)安道

山头采茶枝,店前拣茶叶。女儿对门居,玉臂相交接。

一群如围花,双队成飞蝶。腰携筼筜篮,手开湘竹箧。

拾茶垂纤指,评茶舒笑颊。轻重与郎量,往来拖绣屧。

我叹拣茶娘,空自著罗裳。一身虽云丽,徒为他人妆!

古王敦风化,家家学采桑。采桑不采茶,女儿长在家。

采茶不采桑,寂寞女儿箱。女劳不思淫,天上犹七襄。

谁为课豳图,山槲栽满墙?舍末而求本,衣被在一方。

《茶肆女》拼音标注

chá sì nv̌
shān tóu cǎi chá zhī,
diàn qián jiǎn chá yè。
nv̌ ér dùi mén jū,
yù bì xiāng jiāo jiē。
yī qún rú wéi huā,
shuāng dùi chéng fēi dié。
yāo xié yún dāng lán,
shǒu kāi xiāng zhú qiè。
shí chá chúi xiān zhǐ,
píng chá shū xiào jiá。
qīng zhòng yǔ láng liàng,
wǎng lái tuō xìu xiè。
wǒ tàn jiǎn chá niáng,
kōng zì zhù luō cháng。
yī shēn sūi yún lì,
tú wèi tā rén zhuāng !
gǔ wáng dūn fēng huà,
jiā jiā xué cǎi sāng。
cǎi sāng bù cǎi chá,
nv̌ ér cháng zài jiā。
cǎi chá bù cǎi sāng,
jì mò nv̌ ér xiāng。
nv̌ láo bù sī yín,
tiān shàng yóu qī xiāng。
shúi wèi kè bīn tú,
shān hú zāi mǎn qiáng ?
shè mò ér qíu běn,
yī bèi zài yī fāng。