题古木修篁图为黄学士宗豫赋

(明代)胡俨

银河八月仙槎影,丹穴千年翠凤毛。何人写入画图里,便觉气势凌云高。

高堂素壁净如拭,对此令人心独逸。炉烟茗椀清昼闲,满地绿阴凉瑟瑟。

风霜摇落百草壁,老干直挺青珊瑚。日暮佳人倚空谷,翠袖天寒谁与徒。

昔年曾过洪崖麓,乔木疏林绕修竹。紫髯逢着古仙人,邀我山中骑白鹿。

白鹿呦呦南涧滨,石床丹灶至今存。当时采药遗踪迹,此日看图劳梦魂。

《题古木修篁图为黄学士宗豫赋》拼音标注

tí gǔ mù xīu huáng tú wèi huáng xué shì zōng yù fù
yín hé bā yuè xiān chá yǐng,
dān xué qiān nián cùi fèng máo。
hé rén xiě rù huà tú lǐ,
biàn jué qì shì líng yún gāo。
gāo táng sù bì jìng rú shì,
dùi cǐ lìng rén xīn dú yì。
lú yān míng wǎn qīng zhòu xián,
mǎn dì lv̀ yīn liáng sè sè。
fēng shuāng yáo luò bǎi cǎo bì,
lǎo gān zhí tǐng qīng shān hú。
rì mù jiā rén yǐ kōng gǔ,
cùi xìu tiān hán shúi yǔ tú。
xī nián céng guò hóng yá lù,
qiáo mù shū lín rào xīu zhú。
zǐ rán féng zháo gǔ xiān rén,
yāo wǒ shān zhōng qí bái lù。
bái lù yōu yōu nán jiàn bīn,
shí chuáng dān zào zhì jīn cún。
dāng shí cǎi yào yí zōng jī,
cǐ rì kàn tú láo mèng hún。