颐庵图

(明代)胡俨

上清真人方壶徒,寄我颐庵之画图。淋漓犹带元气湿,笔力直与造化俱。

苍松入云几千尺,石壁倚涧青模糊。其中茅庵绝低小,绿萝阴阴兔丝袅。

琴瑟在几书连床,终日怡然却纷扰。青山万古不改色,下有雷鸣合羲画。

逢人须是慎枢机,养生岂在充肴核。妻孥幸尔免饥寒,儿孙尚愿保清白。

闲来石上横鸣琴,时有玄鹤相和吟。天风不断飘灵籁,山高高兮水自深。

流云满地直堪把,瑶台玉树秋潇洒。紫髯九尺古仙人,独跨白骡如白马。

红蕉之衣轻盈盈,欣然邀我吹玉笙。丹霞明灭降仙侣,阴壑惨淡愁山精。

耸身凌空不可执,七十二峰烟雾湿。飙轮直度阆风遥,落叶翻飞溪雨急。

自从作官三十年,素餐无补心茫然。乐天老去思香社,摩诘平生爱辋川。

几回欲筑洪崖圃,今日图中忽惊睹。恍然境遇神明交,一如梦里游天姥。

可怜多病鬓星星,犹向天池接凤翎。衰颜渐觉同蒲柳,徒对秋风想茯苓。

《颐庵图》拼音标注

yí ān tú
shàng qīng zhēn rén fāng hú tú,
jì wǒ yí ān zhī huà tú。
lín lí yóu dài yuán qì shī,
bǐ lì zhí yǔ zào huà jù。
cāng sōng rù yún jī qiān chǐ,
shí bì yǐ jiàn qīng mó hú。
qí zhōng máo ān jué dī xiǎo,
lv̀ luó yīn yīn tù sī niǎo。
qín sè zài jī shū lián chuáng,
zhōng rì yí rán què fēn rǎo。
qīng shān wàn gǔ bù gǎi sè,
xià yǒu léi míng hé xī huà。
féng rén xū shì shèn shū jī,
yǎng shēng qǐ zài chōng yáo hé。
qī nú xìng ěr miǎn jī hán,
ér sūn shàng yuàn bǎo qīng bái。
xián lái shí shàng héng míng qín,
shí yǒu xuán hè xiāng hé yín。
tiān fēng bù duàn piāo líng lài,
shān gāo gāo xī shǔi zì shēn。
líu yún mǎn dì zhí kān bǎ,
yáo tái yù shù qīu xiāo sǎ。
zǐ rán jǐu chǐ gǔ xiān rén,
dú kuà bái luó rú bái mǎ。
hóng jiāo zhī yī qīng yíng yíng,
xīn rán yāo wǒ chūi yù shēng。
dān xiá míng miè jiàng xiān lv̌,
yīn hè cǎn dàn chóu shān jīng。
sǒng shēn líng kōng bù kě zhí,
qī shí èr fēng yān wù shī。
biāo lún zhí dù lǎng fēng yáo,
luò yè fān fēi xī yǔ jí。
zì cóng zuò guān sān shí nián,
sù cān wú bǔ xīn máng rán。
lè tiān lǎo qù sī xiāng shè,
mó jié píng shēng ài wǎng chuān。
jī húi yù zhú hóng yá pǔ,
jīn rì tú zhōng hū liáng dǔ。
huǎng rán jìng yù shén míng jiāo,
yī rú mèng lǐ yóu tiān mǔ。
kě lián duō bìng bìn xīng xīng,
yóu xiàng tiān chí jiē fèng líng。
shuāi yán jiàn jué tóng pú lǐu,
tú dùi qīu fēng xiǎng fú líng。