拟古二十首 其二十

(明代)胡应麟

亭亭孤桐树,托根峄山岑。良工琢其枝,为我匣中琴。

胶漆相交结,珍重逾南金。被以朱丝弦,弹以白雪吟。

清音顺风扬,四坐畴同心。佳人隔天末,日暮涕沾襟。

《拟古二十首 其二十》拼音标注

nǐ gǔ èr shí shǒu qí èr shí
tíng tíng gū tóng shù,
tuō gēn yì shān cén。
liáng gōng zhuó qí zhī,
wèi wǒ xiá zhōng qín。
xiáo qī xiāng jiāo jié,
zhēn zhòng yú nán jīn。
bèi yǐ zhū sī xián,
dàn yǐ bái xuě yín。
qīng yīn shùn fēng yáng,
sì zuò chóu tóng xīn。
jiā rén gé tiān mò,
rì mù tì zhān jīn。