寓怀十二首 其五

(明代)胡应麟

亭亭孤松树,托根徂徕颠。高枝翳白日,曲干临回川。

女萝蔚蒙笼,风雷岌相缠。岂无明堂用,物性贵自然。

一为匠石顾,斤斧成灾患。何如邓林下,寂寞全天年。

《寓怀十二首 其五》拼音标注

yù huái shí èr shǒu qí wǔ
tíng tíng gū sōng shù,
tuō gēn cú lái diān。
gāo zhī yì bái rì,
qū gān lín húi chuān。
nv̌ luó wèi méng lóng,
fēng léi jí xiāng chán。
qǐ wú míng táng yòng,
wù xìng gùi zì rán。
yī wèi jiàng shí gù,
jīn fǔ chéng zāi huàn。
hé rú dèng lín xià,
jì mò quán tiān nián。