峄阳孤桐

(宋代)华镇

大乐潜生气,徐方暗结融。峄阳钟异物,山木得孤桐。

特干千寻耸,清阴十亩丰。夜声通渤澥,午影到崆峒。

雨露偏垂德,阴阳曲致工。和音来象外,懿质孕区中。

不羡樗无用,常卑桂有丛。人期瞻舜日,自信达尧聪。

动植奚难感,神明庶可通。铿锵虽固有,剪拂未曾蒙。

合梓才知美,弦丝乃见功。名尝叨禹纪,材实待夔攻。

埋没如邕爨,栽培异楚宫。山禽曾不识,丹凤每来同。

沆瀣凝朝气,沧凉汎晓曈。发扬羞谷黍,疏散愧江枫。

誓与箫韶并,宁随历草空。傥教承搏拊,焉敢避磨砻。

功用施清庙,声华发大东。知音何以报,愿为奏南风。

《峄阳孤桐》拼音标注

yì yáng gū tóng
dà lè qián shēng qì,
xú fāng àn jié róng。
yì yáng zhōng yì wù,
shān mù dé gū tóng。
tè gān qiān xún sǒng,
qīng yīn shí mǔ fēng。
yè shēng tōng bó xiè,
wǔ yǐng dào kōng tóng。
yǔ lù piān chúi dé,
yīn yáng qū zhì gōng。
hé yīn lái xiàng wài,
yì zhí yùn qū zhōng。
bù xiàn chū wú yòng,
cháng bēi gùi yǒu cóng。
rén qī zhān shùn rì,
zì xìn dá yáo cōng。
dòng zhí xī nán gǎn,
shén míng shù kě tōng。
kēng qiāng sūi gù yǒu,
jiǎn fú wèi céng méng。
hé zǐ cái zhī měi,
xián sī nǎi jiàn gōng。
míng cháng tāo yǔ jì,
cái shí dài kúi gōng。
mái méi rú yōng cuàn,
zāi péi yì chǔ gōng。
shān qín céng bù shì,
dān fèng měi lái tóng。
háng xiè níng zhāo qì,
cāng liáng fàn xiǎo tóng。
fā yáng xīu gǔ shǔ,
shū sàn kùi jiāng fēng。
shì yǔ xiāo sháo bìng,
níng súi lì cǎo kōng。
tǎng jiào chéng bó fǔ,
yān gǎn bì mó lóng。
gōng yòng shī qīng miào,
shēng huá fā dà dōng。
zhī yīn hé yǐ bào,
yuàn wèi zòu nán fēng。