宿道林寺诗

(宋代)华镇

钲鼓远轰填,旌旗近凌乱。兰棹截波舣,肩舆傍山转。

白羽映尘举,乌纱倚风岸。揆才非阿都,托乘陪中散。

暝投萧寺迥,路入修林茜。清谈曾未既,长夜已踰半。

周旋仰陂量,眄睐惭沟断。欲倚青云披,轻歌白石烂。

高风生夜壑,长松响幽涧。秉烛访陈迹,辞墨叠壮观。

缨蕤虽未濯,心目欣已浣。文奇楚招些,迹异元郎漫。

初惊冰玉违,已见珠玑璨。临池名草圣,天台得才冠。

兼资古所稀,荐遇世尤愿。琳琅鼓馀韵,蛟虬走芳翰。

诣绝雅无伦,神变敏如幻。规为到古始,气槩起消懦。

须知赵璧贵,祗借秦人玩。吟想情有馀,言终屡增叹。

《宿道林寺诗》拼音标注

sù dào lín sì shī
zhēng gǔ yuǎn hōng tián,
jīng qí jìn líng luàn。
lán zhuō jié bō yǐ,
jiān yú bàng shān zhuǎn。
bái yǔ yìng chén jǔ,
wū shā yǐ fēng àn。
kúi cái fēi ā dū,
tuō chéng péi zhōng sàn。
míng tóu xiāo sì jiǒng,
lù rù xīu lín qiàn。
qīng tán céng wèi jì,
cháng yè yǐ yú bàn。
zhōu xuán yǎng bēi liàng,
miǎn lài cán gōu duàn。
yù yǐ qīng yún pī,
qīng gē bái shí làn。
gāo fēng shēng yè hè,
cháng sōng xiǎng yōu jiàn。
bǐng zhú fǎng chén jī,
cí mò dié zhuàng guān。
yīng rúi sūi wèi zhuó,
xīn mù xīn yǐ wǎn。
wén qí chǔ zhāo xiē,
jī yì yuán láng màn。
chū liáng bīng yù wéi,
yǐ jiàn zhū jī càn。
lín chí míng cǎo shèng,
tiān tái dé cái guān。
jiān zī gǔ suǒ xī,
jiàn yù shì yóu yuàn。
lín láng gǔ yú yùn,
jiāo qíu zǒu fāng hàn。
yì jué yǎ wú lún,
shén biàn mǐn rú huàn。
gūi wèi dào gǔ shǐ,
qì gài qǐ xiāo nuò。
xū zhī zhào bì gùi,
zhī jiè qín rén wán。
yín xiǎng qíng yǒu yú,
yán zhōng lv̌ zēng tàn。