赠天台禅鉴

(宋代)黄裳

逸兴东西自难卜,快可追风白花足。巾飘飘,蓑蔌蔌。

每引三杯通道瓢,即陈一阕离尘曲。独忘怀,人注目。

恐是秦渔来混俗,落花流水难拘束。几度桃花春又复,戏玩人生荣与辱。

石火光中寄此生,故山休问归迟速。东秦别后无行踪,忽见回辕自西蜀。

二十光阴一转头,新白已能班旧绿。偶怀起灭寒生粟,盖亦超然坐观独。

便望云山归去来,无生之师在岩谷。由禅而入从真修,休效诸山编语录。

如来藏里磨尼珠,走上玉炉光断续。螺髻明,鹊巢惊。

向死生中脱死生,象罔得之方始灵。扫除物我双何有,怀抱乾坤一混成。

十三位上窥忧喜,正法眼开无处避。是时人道真仙子,方尚图中旧行止。

《赠天台禅鉴》拼音标注

zèng tiān tái shàn jiàn
yì xīng dōng xī zì nán bǔ,
kuài kě zhūi fēng bái huā zú。
jīn piāo piāo,
suō sù sù。
měi yǐn sān bēi tōng dào piáo,
jí chén yī què lí chén qū。
dú wàng huái,
rén zhù mù。
kǒng shì qín yú lái hùn sú,
luò huā líu shǔi nán jū shù。
jī dù táo huā chūn yòu fù,
xì wán rén shēng róng yǔ rǔ。
shí huǒ guāng zhōng jì cǐ shēng,
gù shān xīu wèn gūi chí sù。
dōng qín bié hòu wú xíng zōng,
hū jiàn húi yuán zì xī shǔ。
èr shí guāng yīn yī zhuǎn tóu,
xīn bái yǐ néng bān jìu lv̀。
ǒu huái qǐ miè hán shēng sù,
gài yì chāo rán zuò guān dú。
biàn wàng yún shān gūi qù lái,
wú shēng zhī shī zài yán gǔ。
yóu shàn ér rù cóng zhēn xīu,
xīu xiào zhū shān biān yǔ lù。
rú lái cáng lǐ mó ní zhū,
zǒu shàng yù lú guāng duàn xù。
luó jì míng,
què cháo liáng。
xiàng sǐ shēng zhōng tuō sǐ shēng,
xiàng wǎng dé zhī fāng shǐ líng。
sǎo chú wù wǒ shuāng hé yǒu,
huái bào gān kūn yī hùn chéng。
shí sān wèi shàng kūi yōu xǐ,
zhèng fǎ yǎn kāi wú chù bì。
shì shí rén dào zhēn xiān zǐ,
fāng shàng tú zhōng jìu xíng zhǐ。