留题琴轩
(宋代)黄裳
轩阁竞华丽,谁肯厌丝管。豪华既交欢,盛丽亦同玩。
鸣弦虽侑觞,惟宜素纤按。声色方争高,耳目及中乱。
古色始兴怀,曲终情已换。黄子寻天真,开轩名以琴。
问琴色何在,答以琴为心。我愿听以目,与子为知音。
无弦之琴声无声,世间此曲今何人。
《留题琴轩》拼音标注
líu tí qín xuān
xuān gé jìng huá lì,
shúi kěn yàn sī guǎn。
háo huá jì jiāo huān,
shèng lì yì tóng wán。
míng xián sūi yòu shāng,
wéi yí sù xiān àn。
shēng sè fāng zhēng gāo,
ěr mù jí zhōng luàn。
gǔ sè shǐ xīng huái,
qū zhōng qíng yǐ huàn。
huáng zǐ xún tiān zhēn,
kāi xuān míng yǐ qín。
wèn qín sè hé zài,
dá yǐ qín wèi xīn。
wǒ yuàn tīng yǐ mù,
yǔ zǐ wèi zhī yīn。
wú xián zhī qín shēng wú shēng,
shì jiān cǐ qū jīn hé rén。