送骆君归隐庐阜
(宋代)黄裳
究竟此生安可逃,净土社中风最高。纷纷一梦唤不觉,衮衮白头流落多。
骆子翻然去尤早,寒堂誓结庐山草。寸阴早在精进中,四十司徒未为老。
黄纸除书无此期,只为松云动幽抱。世人发愿多自欺,十八逸民今友谁。
《送骆君归隐庐阜》拼音标注
sòng luò jūn gūi yǐn lú fù
jīu jìng cǐ shēng ān kě táo,
jìng tǔ shè zhōng fēng zùi gāo。
fēn fēn yī mèng huàn bù jué,
gǔn gǔn bái tóu líu luò duō。
luò zǐ fān rán qù yóu zǎo,
hán táng shì jié lú shān cǎo。
cùn yīn zǎo zài jīng jìn zhōng,
sì shí sī tú wèi wèi lǎo。
huáng zhǐ chú shū wú cǐ qī,
zhǐ wèi sōng yún dòng yōu bào。
shì rén fā yuàn duō zì qī,
shí bā yì mín jīn yǒu shúi。