送人赴官秘阁

(宋代)黄裳

经行当年已充赋,却遂鹿官走尘土。百里牛刀未甘弄,况有文章自当贡。

屡扣天阍出奇语,落笔纷纷动尧禹。雪天得职怀抱清,道山入局忧虑宁。

今也无惭故乡举,幽閒更有登真路。惟我曾游今已古,想见朋从散还聚。

岂事涂改如排牙,忽落铅刀得依据。常笑蠹鱼乾自忙,正似求生辙中鲋。

学海无从今几年,谩惜公家费毫楮。春芽竟好清昼深,石鼎蝇声绕庭户。

恍然似揖前朝人,高下图书迓青顾。养才此地良有因,入闹谁醒静方悟。

要使中虚心鉴明,乃欲他时照纷遽。名利人人情正炎,我抱天君独为主。

设官之意非徒然,君恩可报唯心渊。案牒相忘花字閒,养心乃在云日边。

佳气葱葱指归处,顿觉身轻如插羽。扁舟莫怯霜华浓,已有东风送君去。

《送人赴官秘阁》拼音标注

sòng rén fù guān mì gé
jīng xíng dāng nián yǐ chōng fù,
què sùi lù guān zǒu chén tǔ。
bǎi lǐ níu dāo wèi gān nòng,
kuàng yǒu wén zhāng zì dāng gòng。
lv̌ kòu tiān hūn chū qí yǔ,
luò bǐ fēn fēn dòng yáo yǔ。
xuě tiān dé zhí huái bào qīng,
dào shān rù jú yōu lv̀ níng。
jīn yě wú cán gù xiāng jǔ,
yōu xián gèng yǒu dēng zhēn lù。
wéi wǒ céng yóu jīn yǐ gǔ,
xiǎng jiàn péng cóng sàn huán jù。
qǐ shì tú gǎi rú pái yá,
hū luò qiān dāo dé yī jù。
cháng xiào dù yú gān zì máng,
zhèng sì qíu shēng chè zhōng fù。
xué hǎi wú cóng jīn jī nián,
mán xī gōng jiā fèi háo chǔ。
chūn yá jìng hǎo qīng zhòu shēn,
shí dǐng yíng shēng rào tíng hù。
huǎng rán sì yī qián zhāo rén,
gāo xià tú shū yà qīng gù。
yǎng cái cǐ dì liáng yǒu yīn,
rù nào shúi xǐng jìng fāng wù。
yào shǐ zhōng xū xīn jiàn míng,
nǎi yù tā shí zhào fēn jù。
míng lì rén rén qíng zhèng yán,
wǒ bào tiān jūn dú wèi zhǔ。
shè guān zhī yì fēi tú rán,
jūn ēn kě bào wéi xīn yuān。
àn dié xiāng wàng huā zì xián,
yǎng xīn nǎi zài yún rì biān。
jiā qì cōng cōng zhǐ gūi chù,
dùn jué shēn qīng rú chā yǔ。
biǎn zhōu mò qiè shuāng huá nóng,
yǐ yǒu dōng fēng sòng jūn qù。