扬州慢 偶题

(清代)姜文载

风鬓青松,露裙红软,立来已是多时。转湖山归去,到栏畔行迟。

忽提起当年此地,莺偷歌板,花袅烟丝。把梢头豆蔻,灯前破了些儿。

从今细想,怎当他、废馆荒池。便月会玲珑,风能淡荡,谁与相携。

倚遍旧寻欢处,清宵上、雁影参差。纵乌丝千叠,能书多少相思。

《扬州慢 偶题》拼音标注

yáng zhōu màn ǒu tí
fēng bìn qīng sōng,
lù qún hóng ruǎn,
lì lái yǐ shì duō shí。
zhuǎn hú shān gūi qù,
dào lán pàn xíng chí。
hū tí qǐ dāng nián cǐ dì,
yīng tōu gē bǎn,
huā niǎo yān sī。
bǎ shāo tóu dòu kòu,
dēng qián pò le xiē ér。
cóng jīn xì xiǎng,
zěn dāng tā 、 fèi guǎn huāng chí。
biàn yuè hùi líng lóng,
fēng néng dàn dàng,
shúi yǔ xiāng xié。
yǐ biàn jìu xún huān chù,
qīng xiāo shàng 、 yàn yǐng cān chà。
zòng wū sī qiān dié,
néng shū duō shǎo xiāng sī。