霜叶飞 自题晓风残月小册

(清代)姜文载

一春烟雨,隋堤住,堤边花绽莺小。几曾耽阁得多时,腐草为萤早。

蓦地想、因循过了。栖鸦啼梦魂惊觉。奈欲去难行,又欲住难留,究竟是如何好。

惟向夜雨青灯,舒毫搦管,画出孤馆怀抱。柳丝牵惹玉绳低,夹岸蛩声悄。

一着笔、心情便恼。芙蓉江上秋波老。待买只船儿去,祖道清江,送人衰草。

《霜叶飞 自题晓风残月小册》拼音标注

shuāng yè fēi zì tí xiǎo fēng cán yuè xiǎo cè
yī chūn yān yǔ,
súi dī zhù,
dī biān huā zhàn yīng xiǎo。
jī céng dān gé dé duō shí,
fǔ cǎo wèi yíng zǎo。
mò dì xiǎng 、 yīn xún guò le。
qī yā tí mèng hún liáng jué。
nài yù qù nán xíng,
yòu yù zhù nán líu,
jīu jìng shì rú hé hǎo。
wéi xiàng yè yǔ qīng dēng,
shū háo nuò guǎn,
huà chū gū guǎn huái bào。
lǐu sī qiān rě yù shéng dī,
jiā àn qióng shēng qiǎo。
yī zháo bǐ 、 xīn qíng biàn nǎo。
fú róng jiāng shàng qīu bō lǎo。
dài mǎi zhǐ chuán ér qù,
zǔ dào qīng jiāng,
sòng rén shuāi cǎo。