次少师姚广孝禁体雪诗韵

(明代)金幼孜

江空岁晏天作雪,滕六先驱势逾裂。同云惨淡始异色,眼底纷纭忽惊瞥。

山川高下渐堆积,东西岐路那分截。晨光炫烂隐乌彩,夕景微茫封蚁垤。

上林千树夐相宜,九重双阙何殊别。金河水浅凝不流,玉碗无声冻先结。

满城泥滑马蹄深,空院香清鸟声绝。不闻窗外林叶声,时听阶头竹枝折。

联翩乱洒入衣袖,宛转斜窥投隙穴。拂槛穿云去复来,随风带雨吹还灭。

书生把卷惬清妍,红女停针愁凛冽。貂裘翠被未觉温,火井汤泉那复热。

棹回剡曲发佳兴,词传郢客停歌舌。淮阴破敌誇神速,渤海思家叹骚屑。

知公素有冰蘖声,岁寒不变青松节。梁园赋就笔屡呵,石鼎新烹水微咽。

腊前预喜兆丰年,潜祛螟螣消馀孽。阴阳顺序民物和,昭锡异瑞天心悦。

嗟予才薄惭蹇塞,十年载笔词臣列。捐躯报国誓匪他,长秉忠诚心似铁。

朝回看雪天上来,属和长歌资一吷。

《次少师姚广孝禁体雪诗韵》拼音标注

cì shǎo shī yáo guǎng xiào jìn tǐ xuě shī yùn
jiāng kōng sùi yàn tiān zuò xuě,
téng lìu xiān qū shì yú liè。
tóng yún cǎn dàn shǐ yì sè,
yǎn dǐ fēn yún hū liáng piē。
shān chuān gāo xià jiàn dūi jī,
dōng xī qí lù nà fēn jié。
chén guāng xuàn làn yǐn wū cǎi,
xī jǐng wēi máng fēng yǐ dié。
shàng lín qiān shù xiòng xiāng yí,
jǐu zhòng shuāng què hé shū bié。
jīn hé shǔi qiǎn níng bù líu,
yù wǎn wú shēng dòng xiān jié。
mǎn chéng ní huá mǎ tí shēn,
kōng yuàn xiāng qīng niǎo shēng jué。
bù wén chuāng wài lín yè shēng,
shí tīng jiē tóu zhú zhī zhé。
lián piān luàn sǎ rù yī xìu,
wǎn zhuǎn xié kūi tóu xì xué。
fú jiàn chuān yún qù fù lái,
súi fēng dài yǔ chūi huán miè。
shū shēng bǎ juàn qiè qīng yán,
hóng nv̌ tíng zhēn chóu lǐn liè。
diāo qíu cùi bèi wèi jué wēn,
huǒ jǐng tāng quán nà fù rè。
zhuō húi yǎn qū fā jiā xīng,
cí chuán yǐng kè tíng gē shé。
huái yīn pò dí kuā shén sù,
bó hǎi sī jiā tàn sāo xiè。
zhī gōng sù yǒu bīng niè shēng,
sùi hán bù biàn qīng sōng jié。
liáng yuán fù jìu bǐ lv̌ hē,
shí dǐng xīn pēng shǔi wēi yān。
là qián yù xǐ zhào fēng nián,
qián qū míng téng xiāo yú niè。
yīn yáng shùn xù mín wù hé,
zhāo xí yì rùi tiān xīn yuè。
jiē yú cái bó cán jiǎn sāi,
shí nián zài bǐ cí chén liè。
juān qū bào guó shì fěi tā,
cháng bǐng zhōng chéng xīn sì tiě。
zhāo húi kàn xuě tiān shàng lái,
shǔ hé cháng gē zī yī xuè。