为杨庶子题纸屏画竹

(明代)金幼孜

我昔隐居在山谷,绕舍只令种脩竹。清风白昼洒苍雪,终日吟哦看不足。

一从携书来北阙,遂与此君成久别。平安十载知何似,往往思之心欲折。

杨君亦是爱竹者,官舍新成最幽雅。纸屏拂拭无点尘,满写琅玕更潇洒。

昨来置酒邀客子,灯前见之惊且喜。停杯借问作者谁,似与老可同高致。

墨花淋漓真可爱,黯淡犹疑鬼神会。初看积翠落檐端,便觉湍声起窗外。

数竿隔水各千尺,微露青林带秋色。暮雨寒霏紫凤翎,惊涛瞑卷苍龙翼。

知君好竹幽思殊,朝回看画仍读书。临风或吹苍玉管,对月时弄青珊瑚。

嗟哉此君贞且良,丰姿凛凛非寻常。世情高下逐冷暖,此君志节无炎凉。

冰霜岁晏慎自保,相期白首毋相忘。

《为杨庶子题纸屏画竹》拼音标注

wèi yáng shù zǐ tí zhǐ píng huà zhú
wǒ xī yǐn jū zài shān gǔ,
rào shè zhǐ lìng zhǒng xīu zhú。
qīng fēng bái zhòu sǎ cāng xuě,
zhōng rì yín é kàn bù zú。
yī cóng xié shū lái běi què,
sùi yǔ cǐ jūn chéng jǐu bié。
píng ān shí zài zhī hé sì,
wǎng wǎng sī zhī xīn yù zhé。
yáng jūn yì shì ài zhú zhě,
guān shè xīn chéng zùi yōu yǎ。
zhǐ píng fú shì wú diǎn chén,
mǎn xiě láng gān gèng xiāo sǎ。
zuó lái zhì jǐu yāo kè zǐ,
dēng qián jiàn zhī liáng qiě xǐ。
tíng bēi jiè wèn zuò zhě shúi,
sì yǔ lǎo kě tóng gāo zhì。
mò huā lín lí zhēn kě ài,
àn dàn yóu yí gǔi shén hùi。
chū kàn jī cùi luò yán duān,
biàn jué tuān shēng qǐ chuāng wài。
shù gān gé shǔi gè qiān chǐ,
wēi lù qīng lín dài qīu sè。
mù yǔ hán fēi zǐ fèng líng,
liáng tāo míng juàn cāng lóng yì。
zhī jūn hǎo zhú yōu sī shū,
zhāo húi kàn huà réng dú shū。
lín fēng huò chūi cāng yù guǎn,
dùi yuè shí nòng qīng shān hú。
jiē zāi cǐ jūn zhēn qiě liáng,
fēng zī lǐn lǐn fēi xún cháng。
shì qíng gāo xià zhú lěng nuǎn,
cǐ jūn zhì jié wú yán liáng。
bīng shuāng sùi yàn shèn zì bǎo,
xiāng qī bái shǒu wú xiāng wàng。