拟李白古风 其二

(宋代)安道

吾闻圣谟训,君道止于仁。大禹道辜泣,测然天地春。

秦隋何猰㺄,虫豸馋齐民。偶语亦何辜,一瓜杀三人。

天道岂蒙翳,巨祸不旋身。继冢鱼肉沸,亥广速夷沦。

嗟嗟殷鉴在,千古隋与秦。

《拟李白古风 其二》拼音标注

nǐ lǐ bái gǔ fēng qí èr
wú wén shèng mó xùn,
jūn dào zhǐ yú rén。
dà yǔ dào gū qì,
cè rán tiān dì chūn。
qín súi hé yà yǔ,
chóng zhì chán qí mín。
ǒu yǔ yì hé gū,
yī guā shā sān rén。
tiān dào qǐ méng yì,
jù huò bù xuán shēn。
jì zhǒng yú ròu fèi,
hài guǎng sù yí lún。
jiē jiē yīn jiàn zài,
qiān gǔ súi yǔ qín。