拟李白古风 其三

(宋代)安道

崔嵬千仞冈,上有孤生桐。凡禽不敢过,威凤日相从。

高标本虚心,至和含其中。采之献清庙,雅奏谐黄钟

时无子期侣,空山饱霜风。自分沟中断,行为爨下充。

幸逢蔡中郎,得登君子宫。愿言承左右,备君燕閒供。

养君中和性,庶以效微躬。

《拟李白古风 其三》拼音标注

nǐ lǐ bái gǔ fēng qí sān
cūi wéi qiān rèn gāng,
shàng yǒu gū shēng tóng。
fán qín bù gǎn guò,
wēi fèng rì xiāng cóng。
gāo biāo běn xū xīn,
zhì hé hán qí zhōng。
cǎi zhī xiàn qīng miào,
yǎ zòu xié huáng zhōng。
shí wú zǐ qī lv̌,
kōng shān bǎo shuāng fēng。
zì fēn gōu zhōng duàn,
xíng wèi cuàn xià chōng。
xìng féng cài zhōng láng,
dé dēng jūn zǐ gōng。
yuàn yán chéng zuǒ yòu,
bèi jūn yàn xián gōng。
yǎng jūn zhōng hé xìng,
shù yǐ xiào wēi gōng。