答王友竹兼呈香谷主政毓臣上舍

(宋代)安道

诗骚出自秦火馀,毋乃古文奇字书。汉造魏制五言盛,八分小篆当无殊。

七言歌行势奔放,何异草书誇雄壮。六朝初唐束声律,干禄字书下愈况。

能者不随俗点画,宁费黄金买断石。要令体势入古妙,斯邕虽死神不隔。

诗家操翰尚摹拟,康乐文通颇屈指。譬如欧褚写兰亭,纵未夺真亦得似。

兴酣落笔声摩空,我与古人何必同。天马飞驰脱羁靮,岂外初时行步工。

工倕旋指弃规矩,蛇珠荆玉群相诩。祇知紫色眩儿童,试问宗门谁父祖。

笔纵字大我犹笑,临池水黑人称妙。愧余白首志不衰,况汝黑头年尚少。

王郎诗思卓不群,弄笔颇知书八分。投我四香楼近集,欲令迂拙张其军。

我不知诗仅识字,笔势词源法不二。颂不忘规学赠言,古来良医三折臂。

《答王友竹兼呈香谷主政毓臣上舍》拼音标注

dá wáng yǒu zhú jiān chéng xiāng gǔ zhǔ zhèng yù chén shàng shè
shī sāo chū zì qín huǒ yú,
wú nǎi gǔ wén qí zì shū。
hàn zào wèi zhì wǔ yán shèng,
bā fēn xiǎo zhuàn dāng wú shū。
qī yán gē xíng shì bēn fàng,
hé yì cǎo shū kuā xióng zhuàng。
lìu zhāo chū táng shù shēng lv̀,
gān lù zì shū xià yù kuàng。
néng zhě bù súi sú diǎn huà,
níng fèi huáng jīn mǎi duàn shí。
yào lìng tǐ shì rù gǔ miào,
sī yōng sūi sǐ shén bù gé。
shī jiā cāo hàn shàng mó nǐ,
kāng lè wén tōng pǒ qū zhǐ。
pì rú ōu chǔ xiě lán tíng,
zòng wèi duó zhēn yì dé sì。
xīng hān luò bǐ shēng mó kōng,
wǒ yǔ gǔ rén hé bì tóng。
tiān mǎ fēi chí tuō jī dí,
qǐ wài chū shí xíng bù gōng。
gōng chúi xuán zhǐ qì gūi jǔ,
shé zhū jīng yù qún xiāng xǔ。
qí zhī zǐ sè xuàn ér tóng,
shì wèn zōng mén shúi fù zǔ。
bǐ zòng zì dà wǒ yóu xiào,
lín chí shǔi hēi rén chēng miào。
kùi yú bái shǒu zhì bù shuāi,
kuàng rǔ hēi tóu nián shàng shǎo。
wáng láng shī sī zhuō bù qún,
nòng bǐ pǒ zhī shū bā fēn。
tóu wǒ sì xiāng lóu jìn jí,
yù lìng yū zhuó zhāng qí jūn。
wǒ bù zhī shī jǐn shì zì,
bǐ shì cí yuán fǎ bù èr。
sòng bù wàng gūi xué zèng yán,
gǔ lái liáng yì sān zhé bì。