十九日始见长崎山色喜赋长句

(宋代)安道

新妇隔朝便梳饰,晓来镜里青螺色。昨夜催妆吾有诗,老兴清狂饶笔力。

海日初醺十丈红,江波远浸千寻碧。山川明媚入朝晖,作意来娱万里客。

客行万里无交亲,以尔青山作主人。海外逢迎无俗态,客中揽结得情真。

交情白日与皓月,山容青青我华发。但恨舟壑无久淹,转眼即为胡与粤。

尔来先我二千岁,应见秦人来避世。安期游说本恢奇,徐福神仙多诡计。

后来方士何荒唐,谬说迎仙需候气。倏云有地却可望,又患旋风难得至。

山耶渺在白云乡,误死秦皇与汉皇。今我一挥东海袖,兹山尽入小奚囊。

囊诗盛付中原去,化作霏霏五色雾。故人迢递隔尘中,不见倚舟临海题诗处。

《十九日始见长崎山色喜赋长句》拼音标注

shí jǐu rì shǐ jiàn cháng qí shān sè xǐ fù cháng jù
xīn fù gé zhāo biàn shū shì,
xiǎo lái jìng lǐ qīng luó sè。
zuó yè cūi zhuāng wú yǒu shī,
lǎo xīng qīng kuáng ráo bǐ lì。
hǎi rì chū xūn shí zhàng hóng,
jiāng bō yuǎn jìn qiān xún bì。
shān chuān míng mèi rù zhāo hūi,
zuò yì lái yú wàn lǐ kè。
kè xíng wàn lǐ wú jiāo qīn,
yǐ ěr qīng shān zuò zhǔ rén。
hǎi wài féng yíng wú sú tài,
kè zhōng lǎn jié dé qíng zhēn。
jiāo qíng bái rì yǔ hào yuè,
shān róng qīng qīng wǒ huá fā。
dàn hèn zhōu hè wú jǐu yān,
zhuǎn yǎn jí wèi hú yǔ yuè。
ěr lái xiān wǒ èr qiān sùi,
yìng jiàn qín rén lái bì shì。
ān qī yóu shuō běn hūi qí,
xú fú shén xiān duō gǔi jì。
hòu lái fāng shì hé huāng táng,
mìu shuō yíng xiān xū hòu qì。
shū yún yǒu dì què kě wàng,
yòu huàn xuán fēng nán dé zhì。
shān yé miǎo zài bái yún xiāng,
wù sǐ qín huáng yǔ hàn huáng。
jīn wǒ yī hūi dōng hǎi xìu,
zī shān jǐn rù xiǎo xī náng。
náng shī shèng fù zhōng yuán qù,
huà zuò fēi fēi wǔ sè wù。
gù rén tiáo dì gé chén zhōng,
bù jiàn yǐ zhōu lín hǎi tí shī chù。